Bạn,
Đây là lần đầu tiên tôi viết gởi đến bạn nhân ngày Nhà
Giáo Việt Nam. Tôi còn nhớ những tháng ngày còn ở trên quê hương, tôi rất thích
bản nhạc “Bụi phấn” đã để lại trong tôi những ấn tượng rất đẹp về người thầy cô
giáo Việt Nam, những người chịu thiệt thòi nhất trong xã hội Việt Nam:
“Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi. Có hạt bụi nào rơi
trên bục giảng, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy. Em yêu phút giây này, thầy em
tóc như bạc thêm, bạc thêm vì bụi phấn, cho em bài học hay. Mai sau lớn nên
người, làm sao có thể nào quên, ngày xưa thầy dạy dỗ, khi em tuổi còn thơ”.
Một chút gì rất đẹp đó để tôn vinh người thầy cô giáo
Việt Nam, phải không bạn?
Tôi còn nhớ lúc còn học tiểu học, khi học lớp Nhất, thầy
của tôi là một người thầy rất khả kính. Hồi đó, trước năm 1975, thầy cô giáo ở
miền Nam được đãi ngộ rất xứng đáng bằng sự trọng vọng của xã hội cũng như đồng
lương tương xứng với công sức đã bỏ ra để đào tạo nên những người hữu dụng cho
đất nước. Hồi đó ở miền Nam không có ngày Nhà Giáo Việt Nam vì thầy cô
giáo luôn luôn được trọng vọng trong mọi lúc, mọi nơi. Thầy của tôi là người
rất yêu môn toán, đã truyền cho tôi cái đam mê ấy, mãi đến tận bây giờ, dẫu
đã hơn năm mươi mấy năm niềm đam mê ấy vẫn còn trong tôi. Sau năm 1975,
điều đau buồn là người thầy khả kính của tôi cũng bị đi ở tù ... Nghĩ đến đây,
lòng lại thấy bồi hồi, cay đắng, xót xa ...
Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam năm nay, xin có lời chúc mừng
đến bạn một ngày tốt đẹp và vui vẻ, người bạn đã cho tôi những tình cảm đẹp
nhất mà tôi không thể nào quên.
Xin chúc các thầy cô giáo Việt Nam một ngày Nhà Giáo với
nhiều niềm vui trọn vẹn.
Phi Vũ
No comments:
Post a Comment