Phi Vũ
Truyền thống của dân tộc Việt Nam là “Tôn sư trọng
đạo”. Truyền thống này rất là tốt và rất quý báu. Việc để dành
riêng ra một ngày để tôn vinh những nhà giáo, những bậc mô phạm đã
có công đóng góp cho sự phát triển văn hóa và học thuật là một
việc làm hoàn toàn đúng.
Thời xưa, theo quan điểm Nho giáo
là “Quân, Sư, Phụ”, có nghĩa là thầy đứng trên cha một bậc,
chỉ sau vua vì vua là thiên tử của thời phong kiến. Do đó ta cũng
thấy vị trí của người thầy rất là cao quý.
Nhìn xuyên suốt trong lịch sử Việt Nam, hình ảnh
những ông đồ là hình ảnh đẹp nhất. Những vị đồ nho ngày xưa cuộc
sống thanh bạch luôn là tấm gương sáng ngời để môn đồ noi theo. Ông
thầy Chu Văn An đời nhà Trần đã để lại một câu chuyện mà mọi người
đời sau đều ngưỡng mộ. Trong triều có 7 nịnh thần có những hành vi
không tốt. Ngài dâng sớ lên tâu xin vua chém đầu 7 người nịnh thần
này. Vua không chấp thuận. Ông đã xin cáo lão từ quan, về quê mở
trường dạy học. Ông đã để lại tiếng thơm muôn đời cho hậu thế noi
theo.
Vào thời Pháp thuộc, thực dân Pháp cũng có cho
mở trường học mục đích là đào tạn nên một lớp người ra làm quan cho
nhà cầm quyền. Số người đi học cũng rất hạn chế vì xã hội lúc
bấy giờ không phải ai cũng có thể được cắp sách đến trường. Tuy
nhiên, việc giáo dục trong thời này vẫn có điểm son. Theo lời kể của
mạ tôi, trước đây bà là một học sinh của trường Tây, nhà cầm quyền
Pháp bên cạnh dạy tiếng Pháp và lịch sử Pháp vẫn có cho dạy tiếng
Việt và lịch sử Việt Nam.
Sang đến thời Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam, mặc
dù không có ngày nhà giáo, nhưng vị trí của người thầy được tôn vinh
một cách đặc biệt. Trong trường, học sinh gặp thầy cô phải ngả mũ
chào. Chỉ cần thầy cô la một tiếng là học sinh răm rắp nghe theo. Và
đồng lương của thầy cô được trả một cách xứng đáng. Sau khi đi dạy
về, công việc của thầy cô ở nhà chỉ lo việc soạn bài và chấm bài
cho học sinh, không phải lo lắng cho việc mưu sinh. Cũng vì lý do đó
mà học sinh miền Nam trước năm 1975 rất là lễ phép và thường được
thầy cô chăm sóc kỹ nên đa số học rất giỏi. Truyền thống này vẫn
còn kéo dài sau khi ra hải ngoại. Hàng năm, hội ái hữu các trường
học ở hải ngoại vẫn thường tổ chức họp mặt. Những vị thầy bây giờ
dù đã già yếu vẫn được học sinh tôn kính như ngày xưa thơ ấu.
Ở trong nước hiện nay, hàng năm đến ngày 20 tháng
11 là ngày “Nhà giáo Việt Nam”. Vào ngày này, tại các trường đều
có tổ chức những buổi lễ nhằm tôn vinh các thầy cô giáo. Đây cũng
là việc làm có ý nghĩa và rất đáng trân trọng. Nếu nhà cầm quyền
biết quan tâm đến vấn đề giáo dục, xem giáo dục là chìa khóa cho sự
phát triển của đất nước, cần phải quan tâm đến đồng lương của đội
ngũ giáo viên, để những thầy cô giáo này sau giờ dạy không phải lo
lắng vấn đề mưu sinh, dành hết thời gian để chuẩn bị cho giờ dạy
ngày mai đạt được kết quả mỹ mãn. Làm được điều này thì đối với
giáo viên, một năm sẽ có 365 ngày nhà giáo và nền giáo dục của
nước nhà sẽ dễ dàng tiến lên cao hơn nữa.
Tiện đây, nhân ngày nhà giáo, xin cầu chúc các vị
thầy cô ở Việt Nam được nhiều an lành, hạnh phúc.
Phi Vũ
No comments:
Post a Comment