Phải
chăng em là mùa xuân tuyệt đỉnh,
Làm
cho anh ngơ ngẩn, ngẩn ngơ
Đôi
mắt biếc là trời thơ lồng lộng
Đôi
môi hé cười là tiếng nhạc reo vui
Ở
bên em thời gian như ngừng lại
Tiếng
tơ lòng như thoáng vọng tình anh.
Không
gian ấy pha sương mờ hư ảo
Phải
chăng em mang đến bóng thiên đường ?
Phi
Vũ
No comments:
Post a Comment