Tôi không biết ngày 20 tháng 11 Cộng Sản Việt Nam dựa vào
“Hiến chương nhà giáo” nào để lấy ngày này làm ngày Nhà Giáo Việt
Nam. Thôi thì cũng cứ tạm tin là có cái hiến chương nhà giáo chi chi
đó để rồi có ngày Nhà Giáo Việt Nam bởi lẽ ai đã, đang và sẽ làm
nghề “gõ đầu trẻ” tại Việt Nam, mỗi năm đến ngày 20 tháng 11 lòng
lại cảm thấy như có một cái gì đó náo nức trong lòng.
Ở đất nước Việt Nam Cộng Sản, người giáo viên Việt Nam là
người bị nhiều...tai tiếng nhất mà cũng là những người chịu nhiều
thiệt thòi nhất. Trước đây người ta thường kháo nhau là học sinh sau
khi tốt nghiệp phổ thông trung học, thi nhiều ngành đại học khác mà
không được thì cuối cùng mới đi vào ngành sư phạm bởi lẽ “nghề bán
cháo phổi” này đồng lương chẳng có là bao nhiêu. Mà cũng thật là
oái ăm cho những thầy cô giáo ở Việt Nam. Tôi còn nhớ ở trong nước
cách đây cũng ba bốn chục năm có một câu đối Tết nghe mà
thấy...não lòng và càng thương những thầy cô giáo nhiều hơn:
Tối ba mươi thầy giáo tháo giày đi sắm Tết
Sáng mồng một giáo chức dứt cháo đón xuân sang.
Đọc câu đối Tết này không ai không khỏi bùi ngùi rơi lệ cho cảnh
đời của những thầy cô giáo Việt Nam làm nghề đi dạy ở xứ sở...thiên
đường. Ấy vậy mà Cộng Sản Việt Nam lại luôn luôn khoác lên mình
người thầy cô giáo những mỹ từ nghe rất kêu: kỹ sư tâm hồn. Phải nói
rằng từ “kỹ sư tâm hồn” nghe rất là hay, tuy nhiên phải đau lòng mà
nói là tuy có tiếng mà lại không có miếng...
Ai đã làm nghề đi dạy ở xứ sở Việt Nam Cộng Sản thì mới thấy
thấm thía. Tôi còn nhớ hồi trước năm 1975, ở miền Nam Việt Nam dưới
chính thể Việt Nam Cộng Hòa, công cuộc giáo dục để đào tạo nhân tài
cho đất nước rất được chính phủ Việt Nam Cộng Hòa coi trọng cho nên
địa vị của những thầy cô giáo được đặt ở tầm cao và cả xã hội
đều nể phục. Thời bấy giờ đồng lương của người thầy giáo, cô giáo
rất là cao, còn nhiều hơn đồng lương của những người công chức. Những
câu ca dao tục ngữ như: ‘Trọng thầy mới được làm thầy”; “Nhất tự vi
sư bán tự vi sư”...và nhiều câu khác nữa học sinh đều được học thuộc
nằm lòng cho nên học sinh rất là kính trọng và yêu quý thầy cô
giáo...Những bài học đầu tiên của môn “Đức Dục” là những bài giáo
dục học sinh tấm lòng kính trọng thầy cô giáo.
Bản thân tôi trước khi sang định cư ở Hoa Kỳ là một người
giáo viên cho nên mỗi năm đến ngày 20 tháng 11 lòng lại cảm thấy rất
là ấm áp và cũng rất là vui. Trong ngày này được phụ huynh học sinh
tặng những món quà dẫu là nhỏ nhưng cũng chứa đựng nhiều tình cảm
và lòng tôi rất là xúc động. Năm nay, nhân ngày nhà giáo 20 tháng 11,
xin có lời mến chúc những nhà giáo ở Việt Nam một ngày lễ nhiều
niềm vui và nhiều hạnh phúc. Rất là trân trọng các vị ngày ngày
đứng trên bục giảng để truyền thụ kiến thức cho những thế hệ mai sau
để dân tộc Việt Nam của chúng ta không bị tụt hậu so với thế giới.
Hồi còn ở Việt Nam, tôi rất thích bản nhạc “Bụi phấn”
mà không biết tên của tác giả, xin ghi lại đây để tưởng nhớ lại một
thời...
Bụi phấn.
Khi thầy viết bảng bụi phấn rơi rơi, có hạt bụi nào rơi trên
bục giảng, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy.
Em yêu phút giây này thầy em tóc như bạc thêm, bạc thêm vì bụi
phấn cho em bài học hay.
Mai sau lớn nên người, làm sao có thể nào quên ngày xưa thầy dạy
dỗ khi em tuổi còn thơ....
Trân trọng.
Phi Vũ
Ngày 19 tháng 11 năm 2013.
No comments:
Post a Comment