Sao buồn thế thơ
sầu diệu vợi
Trời sang thu u
ám tiêu điều
Để đông về lạnh
lẽo cô đơn
Đôi vai lạnh nỗi
buồn cô quạnh...
Tự nhiên nhớ
chiều thu xưa cũ
Khi lá vàng lác
đác rụng rơi
Ta cùng người
sánh bước chung đôi
Trong ánh hoàng
hôn vừa chợt tắt
Bờ sông Hàn đêm
về thơ mộng
Những ngón tay
đan dệt mộng mơ
Ta hôn khẽ mắt
nàng khẽ nhắm
Đã lâu rồi xa
cách người xưa...
PV
No comments:
Post a Comment