Ngày 29 tháng 3 năm 1975 , thành phố Đà Nẵng bị mất vào tay Việt
Cộng. Đến ngày 30 tháng 4 năm ấy, thủ đô Sài Gòn cũng bị mất nốt. Người dân
miền Nam rơi vào hoàn cảnh khó khăn và cay đắng cùng độ.
Cũng giống như những gia đình khác ở miền Nam, gia đình tôi cũng
không ngoại lệ. Ba tôi bị đi ở tù Cộng Sản. Tôi phải nghỉ học để ở nhà giúp mạ
tôi nuôi đàn em dại (mà dẫu cho có muốn tiếp tục đi học cũng không được vì Việt
Cộng không cho). Tôi đi khắp nơi ở Đà Nẵng để xin việc làm tại các nhà máy, các
xí nghiệp nhưng chẳng có nơi nào nhận cả vì lý do là lý lịch không trong sạch.
Vầy là tôi lao vào làm lao động chân tay, làm bất cứ việc gì miễn là có tiền đẻ
mua gạo ăn cho gia đình.
Một
hôm, cô Năm là chi ruột của ba tôi gọi tôi lên nhà và bảo rằng cho tôi và anh
Biện là con trai của cô mượn chiếc xe ba gác để kéo hàng thuê kiếm tiền. Hai
anh em vui vẻ nói lời cám ơn cô.
Cứ mỗi sáng, tôi dậy sớm ăn cơm rồi đi bộ lên nhà của cô. Nhà
tôi ở kiệt 8 đường Hoàng Diệu, còn nhà cô Năm ở trên đường Hoàng Hoa Thám cũng
khá xa. Đến nơi, hai anh em tôi kéo xe ra ngoài ngã ba đường ngồi chờ khách gọi
kéo hàng. Mấy ngày đầu làm cũng tàm tạm ,cũng được chút đỉnh tiền mua gạo. Công
việc làm cũng khá vất vả và nặng nhọc. Anh Biện và tôi đều ốm yếu và nhỏ người,
kéo hàng nặng thường đi chậm. Có hôm kéo hàng đến nơi hơi lâu nên khách hàng đã
than phiền và nói nặng lời nhưng anh em chúng tôi đành cúi đàu im lặng chứ biết
làm thế nào được. Dần dần, người gọi kéo hàng ít dần. Có lúc mấy ngày liền chẳng
có ai gọi để kéo hàng cả. Hai anh em đầnh trả xe ba gác cho cô để kiếm việc
khác mà làm.
Thật là tội nghiệp cho hai người phu xe ba gác (bất đắc dĩ) khốn
khổ!
Phi Vũ.
No comments:
Post a Comment