Toản
choàng tỉnh giấc, người cảm thấy mỏi mệt, đầu nhức như búa bổ. Toản nhìn quanh,
căn nhà bề bộn, vỏ chai bia, chén, tô, đĩa tràn lan trên sàn nhà. Căn nhà
vắng vẻ, không một tiếng động. Bây giờ thì Toản thức giấc hẳn. Trên bàn là mảnh
giấy được chặn lên bởi một cái ly. Giở mảnh giấy ra, đó là bức thư của Vân, vợ
Toản.
Anh
Toản,
Lần
này là lần cuối cùng, tôi không còn muốn nói nhiều nữa. Chúng ta không thể nào
tiếp tục sống chung. Tôi bồng con về nhà cha mẹ của tôi. Đã biết bao nhiêu lần
anh năn nỉ và hứa với tôi rằng anh bỏ nhậu, nhưng
chỉ một thời gian ngắn rồi
chứng nào vẫn tật nấy. Tôi hết còn có thể chịu đựng thêm được nữa, thôi thì đường ai nấy đi cho nhẹ lòng nhau.
Tuần sau chúng ta tiến hành thủ tục làm đơn ra toà ly dị.
Chúc
anh vẫn tiếp tục vui với những người bạn của anh.
Vân.
Đọc xong bức thư của Vân, Toản thấy giận mình vô cùng. Biết bao
nhiêu lần Toản nhậu nhẹt cùng với bạn bè, Vân tận tình khuyên Toản giảm bớt
nhậu nhẹt, Toản hứa bỏ một thời gian, nhưng bạn bè rủ rê, sau đó Toản lại
trở về con đường nhậu nhẹt cũ. Đã quá nhiều lần Vân thương tình tha thứ, nhưng lần này là lần
đầu tiên Vân quyết liệt với Toản.
Toản
cầm phone lên gọi Vân, nhưng nàng không trả lời . Toản uể oải dọn dẹp nhà cửa, lòng cảm thấy
buồn chán và hối hận, nhưng lần này thực sự đã quá muộn, không thể nào có thể
cứu vãn lại được nữa.
Toản
gọi phone cho ba mẹ Vân nhưng không ai trả lời. Mệt mỏi, Toản vùi đầu nằm dài
trên giường. Nỗi buồn và lòng hối hận nổi lên dày vò Toản. Giờ đây có hối hận thì
cũng đã quá muộn màng.
Bên
ngoài, màn đêm cũng vừa buông xuống. Không gian trống vắng và đen tối bủa vây
chung quanh Toản.
Đêm này là đêm Giáng Sinh buồn nhất trong đời
Toản.
Phi Vũ
No comments:
Post a Comment