Vào thời vua Lê
chúa Trịnh, vua Tàu sai một tên quan làm sứ dắt theo một con trâu to
lớn sang thách đấu với trâu nước ta. Vua Chúa cũng như quan lại trong
triều thấy con trâu to lớn quá lo
là nước ta không có con trâu nào có thể đối địch lại con trâu của
Tàu.
Vua bèn vời
Trạng Quỳnh vào vấn kế. Trạng Quỳnh vào triều chào vua và chúa.
Chúa Trịnh nói chuyện với trạng Quỳnh về việc sứ Tàu đem con trâu to
lớn sang thách đấu với trâu nước ta. Trạng Quỳnh mới nói là vua và
chúa cứ yên tâm, mọi việc để ông ta lo liệu.
Trạng Quỳnh về
nhà ngày ngày vác cần câu và bầu rượu đi câu cá uống rượu mà không
đi tìm trâu. Vua chúa lo lắng cho người đến hỏi thì Trạng Quỳnh bảo
là đã lo liệu mọi việc xong rồi.
Đến ngày thi đấu
trâu, sứ Tàu đem trâu vào và vẽ một vòng tròn để hai con trâu thi
đấu, nếu con trâu nào chạy ra khỏi vòng thì thua.
Lát sau, Trạng
Quỳnh dẫn một con nghé còn non vào đã mấy ngày nay nhịn đói không
được cho ăn cỏ. Sứ Tàu bỉu môi:
-Nhà ngươi dẫn
con nghé này vào thi , con trâu của ta chỉ cần đá nhẹ thì nó đã
chết mất rồi.
Trạng Quỳnh mỉm
cười không nói gì. Khi ông thả con nghé vào, vì mấy ngày bị bỏ đói
nên nó cứ nhắm ... hạ bộ của trâu Tàu lao tới để...bú. Con trâu Tàu
thấy nhột khó chịu cứ chạy vòng vòng, càng chạy thì con nghé càng
đuổi theo. Một lát sau thì con trâu của Tàu phải chạy ra khỏi vòng
thi đấu. Bấy giờ Trạng Quỳnh mới nói:
-Ta chỉ cho một
con nghé ra thi mà trâu của ngươi đã bị thua, nếu ta cho con trâu trưởng
thành ra thi đấu thì con trâu của ngươi đã bị chết mất rồi.
Vua chúa thấy
vậy mới thở phào yên tâm mà sứ Tàu thì xấu hổ phải thu xếp dắt
trâu về nước.
No comments:
Post a Comment