Trên cõi đời này có ai thương ta nhiều hơn là mẹ, phải không bạn? Dẫu cho
mẹ của bạn là người quyền uy tột đỉnh, sống trong nhung lụa thì người mẹ ấy vẫn
là mẹ và thương yêu bạn hết lòng. Dẫu cho mẹ bạn là người phụ nữ sống đời sống
cơ cực một nắng hai sương thì những vất vả khó nhọc ấy vẫn chỉ là dành riêng
cho bạn mà thôi. Nếu có một lúc nào đó gia đình không có gạo để nấu cơm, không
có đủ ngày hai bữa ăn thì người nhín phần của mình để cho bạn khỏi xót lòng
không ai khác là mẹ. Mẹ – tiếng rất là thiêng liêng- là những gì cao đẹp nhất
mà không có ngôn từ nào có thể diễn tả hết.
Từ xưa đến nay, biết bao nhiêu nhà văn, nhà thơ đã tốn biết bao nhiêu
giấy mực để chỉ ca tụng về mẹ. Biết bao nhiêu nhạc sĩ sáng tác những bản nhạc
bất hủ để đời cũng vẫn là những bản nhạc ca tụng về mẹ. Mẹ như là một nguồn
sáng tác bất tận cho những thi nhân, cho những nhạc sĩ, cho những văn sĩ. Tôi
thích nhất là tác phẩm “Lòng mẹ” của nhạc sĩ Y Vân và “Bông hồng cài áo” của
nhà sư Thích Nhất Hạnh. Gạt qua một bên những vấn đề trần tục mà Thích Nhất
Hạnh đã mắc phải mà tôi là người căm ghét về nhân vật này, thế nhưng tác phẩm
Bông hồng cài áo của ông ta cũng đã gợi lên trong lòng ta nỗi niềm thương cảm
ngập tràn về mẹ. Nhất là khi ở đoạn kể ông ta đang du học ở Nhật, có người hỏi
ông ta còn mẹ hay không, ông ta trả lời rằng mẹ mình đã mất và người ấy cài lên
áo ông ta một bông màu trắng. Chỉ những người còn có mẹ trên cõi đời này
mới được cài bông hồng... Đọc đến đây lòng lại xúc động, bùi ngùi.
Nhạc sĩ Y Vân lại khác. Ông sáng tác bản nhạc “Lòng mẹ” trên chuyến tàu
di cư vào Nam. Ngồi một mình đơn lẻ và buồn tủi, bỗng nhiên nhạc sĩ nhớ về mẹ
và sáng tác bản “Lòng me”. Không ai là không thích và không rơi lệ khi nghe bản
nhạc ca tụng mẹ của người nhạc sĩ tài hoa:
Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình, dạt dào...
Bạn có còn mẹ hay không? Nếu còn mẹ, hãy vào phòng mẹ, ôm mẹ thật chặt,
hôn lên trán người và nói với mẹ rằng con thương mẹ lắm, mẹ ơi!
Phi Vũ
No comments:
Post a Comment