Truyện Phi Vũ
Kính tặng Mạ nhân ngày
lễ Mother’s Day.
Trên đời này, vô số
những văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ nói và viết ca tụng về mẹ. Nghĩ đến mẹ, ta
tưởng tượng đến những gì ngọt ngào nhất, êm dịu nhất mà mẹ đã mang đến cho
ta. Tôi cũng có một câu chuyện nho nhỏ về mạ của tôi.
Số là sau tháng tư
năm 1975, trong tình hình chung của cả miền Nam Việt Nam, ba tôi bị đi tù
Cộng Sản. Gia đình tôi lúc bấy giờ đang sống tại thành phố Đà Nẵng, một
thành phố lớn vào hàng thứ nhì của Việt Nam Cộng Hòa. Sau khi ba tôi bị ở tù
Cộng Sản, gia đình tôi lâm vào hoàn cảnh vô cùng khốn đốn và rất khó khân
về mọi mặt. Tôi phải nghỉ học để phụ giúp mạ tôi nuôi nấng đàn em còn bé
dại. Tôi cũng cố gắng xin vào làm việc ở các xí nghiệp trong thành phố,
nhưng người ta thẳng thừng từ chối với lý do “lý lịch không trong sạch”. Do
đó, tôi lao vào làm đủ mọi việc dù lao động nặng nhọc thế nào cũng làm.
Nhưng nào chúng đâu để yên. Cứ hàng đêm là mạ tôi và tôi phải ra phường hoặc
khối phố (một đơn vị hành chánh mới của Việt Cộng) để họp. Không đêm nào
là chúng không thúc hối pha lẫn ép buộc gia đình tôi phải đi vùng Kinh Tế
Mới. Chúng còn nói là nếu gia đình tôi đi KTM, ba tôi sẽ được sớm trở về đoàn
tụ cùng gia đình. Cũng vì vậy mà gia đình tôi khăn gói, thu xếp để đi vùng
KTM (nói vậy chớ cũng phải mấy năm sau ba tôi mới được trở về, cho ta thấy
lời của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nói về Cộng Sản hoàn toàn đúng và
chính xác). Lên đến vùng Kinh Tế Mới, thật sự đây chỉ là một vùng
đồi núi còn hoang vu, cây cối rậm rạp. Trước đây, Cộng Sản cho một số
“thanh niên xung phong” lên trước khai hoang một khoảng đất nhỏ đủ để làm
mấy dãy lán cho dân lên sau để ở. Hàng đêm, tiếng mang tác hoặc tiếng vượn
hú làm cho mọi người cảm thấy buồn và nhớ thành phố. Chúng tôi phải lao vào
khai hoang và làm nhà cửa để ở. Cuộc sống rất vất vả và thiếu thốn đủ
mọi mặt. Mới vừa vào vụ mùa đầu tiên, chúng đã bắt buộc chúng tôi phải vào
“tập đoàn sản xuất”, có nghĩa là sau vụ mùa, tất cả lương thực thu hoạch
phải đưa về bỏ trong một nhà kho chung rồi tùy theo công điểm để chia cho
từng người. Cuộc sống đã khổ lại càng thêm khố. Ở vùng KTM vừa được hơn
một năm, chúng lại gom thanh niên để đi “nghĩa vụ”. Đây là một hình thức bóc
lột công sức lao động người dân một cách dã man và đốn mạt mà chắc chỉ có
Cộng Sản mới nghĩ ra và thực hành. Nghĩa vụ là người dân một năm đi lao động
chỉ được cho ăn (không đủ no) một thời gian nào đó tùy độ tuổi và tùy địa
phương. Năm ấy, tôi bị bắt buộc đi “nghĩa vụ” để khai hoang trồng bắp và
sắn tại một vùng núi cách xa nhà tôi ở khoảng nửa ngày đường nếu đi bộ. Đây
là một vùng đất còn rất hoang vu, chưa có dấu chân người đến. Ở đây rừng
cây còn rậm rạp nên muỗi rất là nhiều. Chúng tôi chật cây, phát rừng, làm
việc rất vất vả. Cũng vì muỗi nhiều và sức khỏe của tôi không được khỏe
lắm nên hai tuảân sau tôi bị bệnh sốt rét. Bị bệnh nhưng ở đây không có
thuốc nên sức khỏe của tôi bị suy rất là nhanh. Tôi nằm như vậy khoảng bốn
ngày thì tên cán bộ chỉ huy của huyện đến lán của tôi nằm bất tôi phải dậy
để đi làm. Tôi nói là tôi bệnh quá, không thể nào ra rừng chặt cây. Hắn trả
lời tôi một câu hết sức là khốn nạn và mất nhân tính: _ Mầy phải ra làm,
nếu có chết thì đem xác mầy chôn vào gốc sắn, gốc bắp cho tốt cây. Khốn
khổ thân tôi. Sáng hôm đó, tôi phải gượng dậy vác rựa đi làm. Ra làm được
khoảng một tiếng đồng hồ thì tôi bị ngất xỉu, mê man. Người bạn ở trong
xóm bèn khiêng tôi về lại lán và đi về xã để báo tin cho mạ tôi. Mạ tôi tức
tốc băng rừng đến nơi khai hoang để chăm sóc tôi. Bà ở lại hai ngày lo nấu
cháo và cho tôi uống thuốc sốt rét nên tôi đã khá hơn một chút. Sau đó, mạ
tôi lên ban chỉ huy xin chúng cho tôi về, nhưng chúng không chấp thuận. Chắc
vì lòng thương con, quên hẳn sự tàn độc ác ôn của Cộng Sản nên mạ tôi hét
lên: _ Các ông bắt bỏ tù chồng tôi, bây giờ lại bắt con tôi đi lao động trong
tình trạng bệnh hoạn như thế này, các ông muốn giết người phải không? Chúng
không dè mạ tôi phản ứng mạnh như vậy. Mạ tôi bồi tiếp: _ Sáng mai tôi dắt
con tôi về. Nếu các ông không muốn thĩ hãy giết chết hai mẹ con tôi đi.
Chúng im lặng trước lời lẽ cứng rắn và đanh thép của mạ tôi. Sáng hôm sau, hai
mẹ con tôi băng rừng để về nhà. Mạ tôi vác ba lô đựng áo quần của tôi, còn
tôi phải chống gậy theo mẹ để trở về cũng gần một ngày mới đến nhà vì
tôi đang bệnh không thể đi nhanh được và vì phải nghỉ chân nhiều lần trên
đường về. Mạ tôi chăm sóc tôi khoảng gần một tháng sức khỏe tôi mới bắt đầu
bình phục. Viết đến đây tôi lại thấy rưng rưng trong lòng.
Thưa Mạ! Mạ đã một lần
mang nặng đẻ đau sinh con ra trên đời và mạ một lần không quản hiểm nguy của
kẻ thù hung ác đưa con thoát khỏi cái chết từ bàn tay chúng. Như vậy là mạ đã
hai lần sinh con. Nếu mạ không có lòng gan dạ, sợ sệt kẻ thù thì con đã
chết mất xác nơi vùng rừng núi tỉnh Đăk Lăk hơn ba mươi ba năm về trước.
Tình thương và công ơn của mạ đối với con to lớn như trời bể, con không thể
nào quên được. Cuối cùng, con xin kính chúc mạ có ngày lễ Mother’s Day nhiều
sức khỏe, nhiều niềm vui.
Phi Vũ
05/03/11

No comments:
Post a Comment