Tôi gặp hắn trong khu chợ Người Việt trên đường Westminster.
Nhìn hắn xơ xác, thiểu não trong bộ đồ hôi hám, bẩn thỉu. Tôi ngạc nhiên:
- Ủa, lâu ngày không gặp sao trông mầy lại ra nông nỗi như thế
này?
Hắn
trả lời:
- Cũng tại casino cả anh ơi.
Trước đây hắn cũng có công ăn việc làm, có gia đình vợ con hẳn
hoi. Nhưng cũng chỉ vì ham mê cờ bạc, cuối tuần là phóng xe lên casino để “giải
khuây”. Rồi càng ngày càng lún chân vào, không gỡ ra được. Ham chơi đến độ bỏ
cả công việc ở lại trên casino làm nghề “chia bài”. Chia bài cả ngày đến chiều
lại nướng hết tiền vào pocker. Sau một thời gian, mất việc. Vợ của hắn cũng bỏ
hắn mà đi.
Tôi móc ví rút ra tờ giấy hai chục trao cho nó và nói:
- Cầm tạm 20 đồng để tiêu vặt. Chúc may mắn.
Hắn lí nhí:
- Cám ơn anh.
Từ biệt hắn, nghĩ và cảm thấy ái ngại cho tương lai mù mịt của
hắn. Nếu ai cũng như tôi cả thì chắc là casino phải đóng cửa. Thế nhưng casino
mở càng ngày càng nhiều hơn và những thành phố cờ bạc như Las Vegas, Atlantic
City càng ngày càng phát triển hoa lệ hơn.
Nghĩ thấy mà chán!
PV
No comments:
Post a Comment