Sunday, November 22, 2015

Duyên số.




Hôm ấy là ngày lễ tưởng niệm Quốc Hận ba mươi tháng tư tại tượng đài Chiến Sĩ Việt Mỹ thành phố Westsminster. Theo thông lệ hàng năm, vào ngày này là cộng đồng Việt Nam cùng các hội đoàn và các tôn giáo cùng đứng ra tổ chức lễ tưởng niệm để nhắc nhở nhau không thể nào quên được ngày mất nước. Năm nào Nam cũng có đi dự để chụp hình và viết bài cho blog của mình. Năm 2012 này số lượng người tham dự rất đông vì có một số người Việt tỵ nạn Cộng Sản từ các tiểu bang khác cũng như khắp thế giới cùng về tham dự. Đậu xe trong parking lot của tòa thị chính thành phố Westminster, Nam  xách máy ảnh đi bộ hướng về tượng đài để tham dự buổi lễ. Băng ngang đường trước trường Đại học Cộng Đồng Coastline Community College, một người phụ nữ mặc chiếc áo dài màu đen, trên vai choàng lá cờ một nửa là cờ Hoa Kỳ và một nửa là cờ Việt Nam Cộng Hòa, mắt đeo kính mát cũng màu đen đang đi bộ hướng về phía tượng đài.  Nhìn toàn bộ người phụ nữ này toát lên một nét đặc  biệt đến kỳ lạ. Nam tiến đến trước mặt nàng và xin được phép chụp một tấm ảnh. Nàng vui vẻ nhận lời. Chụp xong tấm ảnh, Nam nói lời cám ơn và chào từ biệt.


Bẵng đi một thời gian Nam cũng không còn nhớ gì đến nàng ấy nữa. Sau đó khoảng hơn nửa tháng, Nam đi chợ ABC thì lại gặp nàng cũng vừa xuống xe và đi vào chợ. Cũng hơi ngỡ ngàng vì hôm nay tự nhiên gặp lại nàng. Nam tiến đến gần và giới thiệu mình là người xin chụp nàng tấm hình tại tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ. Nàng cười và nói : “Tôi nhớ chứ”. Mặc dù nàng cười nhưng Nam cũng bắt gặp một thoáng nét u buồn phảng phất trên gương mặt. Nam bỗng dưng thấy lòng mình chùng xuống. Một cảm giác rất kỳ lạ chen vào lòng Nam  mà tự mình anh không thể nào lý giải được. Nói chuyện một lát, tự nhiên Nam có ý nghĩ muốn được làm quen cùng nàng. Ý nghĩ này thôi thúc Nam  dồn dập khiến anh không thể nào cưỡng lại việc xin số phone của nàng để rảnh rỗi có thể cùng nhau trò chuyện với nàng.

Vậy là từ đó, Nam và T. đã quen nhau.  Nghe nàng kể về thân thế của nàng, anh cảm thấy thương nàng vô bờ bến. Gia đình cha mẹ của nàng là người Công Giáo di cư vào Nam năm 1954. Trước năm 1975, ba của nàng là một Trung tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Sau ngày mất nước, vì là Sĩ Quan cấp tá của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa nên ba nàng đã bị Việt Cộng bắt đem ra ở trại tù miền Bắc, một trại tù khét tiếng là ma thiêng nước độc. Không thể nào chịu đựng nổi sự khổ cực, đói khát và bệnh tật, ông đã qua đời năm năm sau đó sau khi bị một cơn bạo bệnh sốt rét ngã nước. Thân xác của ông đã bị vùi đâu đó nơi núi rừng miền Bắc. Nghe nàng kể, Nam thấy lòng mình xúc động mãnh liệt. Một nỗi cảm thương nàng và xót xa dâng lên trong lòng anh. Nam cầm tay nàng đặt lên môi mình hôn mà nước mắt ràn rụa chảy.

Thời gian quen T. thấm thoắt đã nửa năm. Nam đã dẫn nàng về nhà mình chơi và giới thiệu nàng với ba mạ và các em của anh. Ai cũng thấy cảm mến nàng vì tính tình hiền lành và đôn hậu của nàng. Anh cũng thường xuyên đến nhà nàng chơi. Bà cụ thân sinh của nàng tuy đã già rồi nhưng vẫn toát lên nét đẹp quý phái của những ngày còn trẻ. Gia đình nàng cũng có lòng quý mến Nam.

Cách đây nửa tháng, Nam ngỏ lời muốn cùng nàng tiến đến hôn nhân. Nàng gật đầu chấp thuận. Nam về thưa chuyện cùng ba mạ của anh. Một buổi lễ hỏi đơn giản được tổ chức giữa gia đình hai họ. Và chỉ còn non một tháng nữa, Nam và T. sẽ nên duyên chồng vợ.

Gia đình nàng là gia đình Công Giáo cho nên Nam phải đi học đạo ở nhà thờ. Cách đây gần hai mươi năm, Nam cũng đã một lần đi học đạo, nhưng vì hoàn cảnh nên tình duyên của anh đã vỡ lỡ và anh đã rời xa Chúa. Bây giờ, Nam lại đi học đạo thêm một lần nữa. Từ đâu đó, Nam như nghe lời của Chúa nói với anh:


-         Con thấy chưa? Cuối cùng rồi con cũng đến với ta!


California, tháng mùa lễ Thanksgiving


Phi Vũ



No comments:

Post a Comment