Hồi trước năm
1975, tôi học ở đại học Huế. Thuở ấy, bạn bè trong trường truyền
tụng mấy câu thơ mà không biết tác giả là ai. Nghe mấy câu thơ này tự
nhiên tôi thích và thuộc mãi đến bây giờ:
Em bỡ ngỡ – mùa
xuân đang bỡ ngỡ
Dãy đồi xanh nằm
ngủ dưới sương mù
Mây trên trời
thương nhớ gió mùa thu
Muốn dừng lại
ngập ngừng...rồi trôi mãi.
Lúc ấy, tôi cũng
rất thích bài thơ “Ao ước” của nhà thơ tiền chiến Tế Hanh. Tôi học
thuộc và vẫn còn nhớ mãi đến bây giờ.
Ao ước
Anh là kẻ say mê
nhưng nhút nhát
Không hiểu giùm
em lại nỡ cho anh
Là không yêu là
một kẻ vô tình
Anh tức quá đem
lòng ao ước tệ
Nếu em chết chắc
là anh có thể
Tỏ nỗi tình lặng
lẽ quá sâu thâm
Anh tìm nơi em
nghỉ giấc nghìn năm
Ngồi điên dại
sầu như cây liễu rủ
Anh không uống
không ăn không ngủ
Anh khóc than than
khóc đến bao giờ
Nước mắt anh lầy
lội cả nấm mồ
Nhỏ từng giọt
xuống thân em lạnh lẽo
Rồi anh chết,
chết sầu chết héo
Linh hồn anh thất
thểu dõi hồn em
Và ở đâu đây bên
cõi đời đêm
Chắc em chẳng
nghi ngờ tình anh nữa.
Tế Hanh
Thương tặng em
yêu...
PV
No comments:
Post a Comment