Nam là một giáo
viên ở vùng quê. Từ nhà của chàng đến trường chàng dạy nếu đi bằng
xe đạp phải đi đường vòng rất là xa, nhưng đi bộ bằng đường tắt, băng qua một ngọn đồi và một
khu ruộng lúa rộng lớn thì con đường sẽ ngắn hơn rất nhiều lần.
Sau năm 1975, gia
đình Nam lâm vào hoàn cảnh rất là khổ cực nên đối với chàng việc đi
bộ cũng không có gì là khó khăn lắm. Sau khi đi xuống khỏi ngọn đồi,
trước mắt chàng là một khu ruộng trồng lúa rất là rộng mà cũng
rất vắng vẻ. Nhìn cảnh ở đây buồn hiu hắt. Chàng đi trên bờ ruộng
để đi qua khu dân cư cách đó cũng khoảng mấy cây số. Đi được nửa
đường, nhìn sang mé trái có một căn nhà tranh trống tuềnh trống
toàng. Cũng hơi mệt, chàng ghé vảo nghỉ một chút đồng thời xin nước
để uống. Nhà này chỉ có hai vợ chồng và một cháu trai khoảng hơn 10
tuổi. Sau khi uống nước xong, Nam hỏi cháu trai này có đi học không.
Cha mẹ của cháu trả lời nhà cũng khá xa trường, gia đình khó khăn không ai dẫn cháu đến trường
để đi học. Thấy cảnh cháu trai này tội nghiệp, đã lớn rồi mà còn
mù chữ, chàng quyết định mỗi ngày sẽ ghé vào đây khoảng nửa giờ
đồng hồ để dạy cháu học. Lúc bấy giờ sách giáo khoa rất là khó,
nhà trường chỉ cho học sinh mượn sách chứ không có sách để bán.
Chàng cho cháu ấy cuốn vở, mỗi ngày viết mất chữ cái kèm theo
những câu ca dao để dạy cháu học. Bên cạnh đó Nam cũng dạy cháu
những phép tính thông thường đơn giản cộng, trừ , nhân, chia. Nam thích
một điều là cháu trai này mặc dù khổ cực nhưng cháu học chữ rất
là mau thuộc. Những bài toán nho nhỏ mà chàng dạy cháu đều có thể
làm được. Đến cuối năm học, cháu trai ấy đã có thể đọc được những
bài văn ngăn ngắn, làm được những phép tính đơn giản. Nhìn cháu,
lòng của Nam rộn lên niềm vui không thể nào diễn tả được.
Sau hè năm đó,
gia đình Nam chịu không nổi sự vất vả nơi vùng Kinh Tế Mới nữa nên
nửa đêm cả gia đình trốn khỏi nơi ấy. Từ thời điểm ấy đến nay cũng
đã 36 năm rồi, biết bao nhiêu thay đổi. Hôm nay, ngồi trên đất Mỹ, Nam
chợt nhớ về những ngày lăn lóc nơi vùng Kinh Tế Mới năm xưa. Nghĩ
đến cháu trai chàng dạy học hàng ngày, bây giờ cũng đã là trung niên
gần 50 tuổi. Không biết rằng cuộc sống bây giờ ra sao. Nhớ lại tự
nhiên lòng thấy bùi ngùi...
Phi Vũ
No comments:
Post a Comment