Hôm nay chủ nhật, Cali đột nhiên nắng nóng trở lại dẫu đang giữa mùa thu.
Hình như là nắng hạ còn vương vấn, còn nhớ thương đất và người Cali nên trở lại
thăm? Sáng ngủ dậy, tập thể dục, tắm rửa , uống cà phê, ăn uống xong là tôi lái
xe ra biển Huntington Beach. Mới có 10 giờ sáng mà biển đã đông nghịt người là
người. Người dân Mỹ rất là mê và yêu thích biển. Còn gì tuyệt vời hơn là
đang giữa mùa thu, đáng lý ra trời phải lành lạnh nhưng lại trở chứng nắng nóng
nên người ta lại ùn ùn kéo nhau ra biển để hưởng nắng hạ giữa trời thu.
Biển hôm nay xanh tuyệt đẹp. Sóng cũng chỉ vỗ nhẹ vào bờ chứ không có
những cơn sóng to như giữa mùa hè. Đứng giữa cảnh trời nước bao la, hít thở
luổng không khí có mùi thơm thơm của biển, hít thở luồng không khí tanh tanh
của muối, tôi tận hưởng và để buồng phổi của tôi tha hồ tiếp nhận những ion Cl
và ion Na của không khí biển đi thẳng vào buồng phổi của mình. Nếu bạn yêu thích
biển, yêu thích không khí của biển, thì những luồng không khí biển có chứa ion
Na và ion Cl rất là tốt vì chúng có tác dụng làm cho buồng phổi của bạn trở nên
sạch hơn vì tác dụng sát trùng của những ion này.
Đứng giữa cảnh trời nước bao la, tôi lại nghĩ miên man... Biển hiện tại
đang hiền hòa, thơ mộng, thế nhưng khi biển nỗi cơn cuồng nộ, những đợt sóng
phũ phàng lại là những gì ghê gớm nhất mà con người phải gánh chịu. Nếu những
ai đã từng vượt biên đào thoát khỏi Việt Nam bằng đường biển thì những ký ức
hãi hùng của đại dương ắt sẽ không thể nào quên. Không thể nào quên cả triệu
người Việt bỏ mình giữa lòng đại dương sâu thẳm khi trốn chạy một chế độ bạo
tàn vì bão tố, vì hải tặc, vì những tàn ác của một lũ thú đội lốt người...
Đứng giữa cảnh trời nước bao la, lòng tôi lại nghĩ đến biển Đông của quê
mình. Tôi lại nghĩ đến 74 người lính hải quân Việt Nam Cộng Hòa phải bỏ mình
trước họng súng của giặc thù Trung Cộng khi chúng có manh tâm ăn cướp quần đảo
Hoàng Sa năm 1974. Tôi lại nghĩ đến 64 người lính hải quân Quân Đội Nhân Dân
Việt Nam phải hy sinh trước bè lũ Trung Cộng tại Gạc Ma năm 1988. Từ đáy đại
dương sâu thẳm của biển Đông, những người con yêu đã hy sinh vì Tổ Quốc giờ
đang tay trong tay ngậm ngùi nhìn một phần máu thịt của Tổ Quốc Việt Nam đang
nằm trong tay giặc. Họ đã không còn là những kẻ đối đầu giữa hai chiến tuyến mà
đã trở nên thân thiện hơn khi hy sinh vì Tổ Quốc. Còn gì cao đẹp hơn khi ta trả
nợ núi sông chỉ vì Tổ Quốc thân yêu, không hẹp hòi vì những chủ nghĩa ngoại
lai.
Biển! Biển muôn đời là những nỗi nhớ thương. Từ biển cả nơi xứ người lại
nhớ về biển quê hương, nhớ mà lòng quặn thắt. Thương lắm lắm biển quê hương
thân yêu!
Phi Vũ
No comments:
Post a Comment