Chỉ còn mấy hôm nữa là Tết đến, thế nhưng lòng cứ mãi
không vui. Hôm qua đi một vòng chợ Tết mới cảm nhận được nỗi buồn.
Nỗi buồn này không còn là một chút mà là một mỗi xót xa xâm chiếm
cõi lòng. Sao mà thấy nhớ Việt Nam, nhớ quê hương quá đi thôi.
Cũng may mắn là được sống cùng một cộng đồng người
Việt rất là đông, cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở Orange
County là cộng đồngngười Việt lớn nhất trên
toàn thế giới. Cũng vì thế mà hàng năm ở đây vẫn đón một số lượng
lớn người Việt khắp nơi về đây ăn Tết. Người ta trở về Little Saigon
để vui xuân và ăn Tết mà lòng cứ ngỡ như là đang ăn Tết ở quê nhà.
Mỗi
lần đến gần ngày Tết, đi chợ Tết ở Bolsa, nhìn những lá cờ vàng ba
sọc đỏ, những lá cờ Tổ Quốc tung bay trong nắng gió lòng lại thấy
ngậm ngùi và thương nhớ quê hương, thương nhớ đất nước Việt Nam Cộng
Hòa của mình quá. Một tên “ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản”, tên nối
giáo cho giặc vừa mới chết. Những ngày cuối đời khi nằm trên giường
bệnh thì hắn mới hối lỗi những hành động ngày xưa nhưng đã quá
muộn màng. Còn một tên nữa, tên Huỳnh Tấn Mẫm, bao giờ thì mầy phải
đền tội cho tội lỗi của mầy đã gây ra cho đất nước Việt Nam Cộng
Hòa? Oan hồn nửa triệu người Việt bị chết oan ức giữa biển khơi để
trốn chạy chế độ bạo tàn sẽ kéo lũ chúng bay xuống chín tầng âm ty
địa ngục...
Thương nhớ quê hương lắm, Việt Nam ơi!
Phi Vũ
No comments:
Post a Comment