Friday, April 8, 2016

Đoạn trường.



Truyện Phi Vũ

Bác Huyến là anh em chú bác ruột với ba tôi. Bác lớn hơn ba tôi 8 tuổi. Thuở còn trẻ, sau khi  học xong bậc tiểu học ở Hội An, tỉnh Quảng Nam, bác đã được gia đình cho ra Huế để học. Bác là người tính tình hiền lành, đôn hậu và ít nói. Học ở đây mấy năm, bác đã đỗ bằng Thành Chung. Tôi cũng không biết là bằng Thành Chung tương đương với bằng nào của nền giáo dục thời Việt Nam Cộng Hòa, chỉ nghe ba tôi nói vậy mà tôi cũng không hỏi cho kỹ.  Thời gian này, bác đã làm quen với một người phụ nữ đất Thần Kinh. Mối duyên tình này càng ngày càng sâu đậm và bác đã quyết định về quê thưa cùng song thân ra Huế để xin dạm hỏi vợ cho bác. Sau đó hai người kết hôn cùng nhau.

Năm 1945, cũng như biết bao nhiêu thanh niên nước Việt yêu nước khác, bác tham gia phong trào Việt Minh. Là một nhà trí thức yêu nước, bác đến với phong trào Việt Minh mặc dù bác không phải là một người Cộng Sản. Bác sinh hoạt với Việt Minh trong suốt thời kỳ từ năm 1945 đến năm 1954. Sau khi hiệp định Geneve  ký kết vào ngày 20 tháng 7 năm 1954, bác được lệnh chuẩn bị để tập kết ra Bắc. Lúc bấy giờ bác đã có ba người con: hai trai và một gái. Ngày bác chia tay vợ con để lên đường tập kết ra Bắc, bác gái của tôi đã khóc suốt mãi đến mấy ngày sau cũng chưa nguôi ngoai.


Chỉ còn ở lại trong Nam một mẹ và ba con, bác gái của tôi đã tần tảo  buôn bán để nuôi ba người con ăn học nên người. Anh Tuyên và anh Tuấn học rất giỏi, càng ngày càng đẹp trai và gương mặt giống bác Huyến như là khuôn đúc.

Năm 1965, anh Tuyên đỗ Tú Tài toàn phần. Nhân dịp Trường Võ Bị Sĩ Quan Đà Lạt tuyển sinh viên, anh đã nộp đơn xin thi tuyển và anh đã đủ điểm để vào học. Sau bốn năm vừa học quân sự vả vừa học văn hóa, anh đã ra trường, trở nên một Sĩ Quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, anh Tuyên đã mang cấp bậc Thiếu Tá và làm quận trưởng một quận thuộc tỉnh Quảng Nam. Anh đã có vợ và hai người con. Cũng như những quân nhân cán chính Việt Nam Cộng Hòa khác, anh đã bị nhà cầm quyền Việt Cộng đưa ra ngoài Bắc để cầm tù.

Còn bác Huyến của tôi sau năm 1975, bác đã trở về Nam và làm chánh án tòa án Quảng Nam  Đà Nẵng. Bác đã ra Huế đón bác gái của tôi vào Đà Nẵng sinh sống. Còn một người con trai và người con gái của bác đã lập gia đình, đang đi dạy học nên vẫn còn ở lại Huế.

Trong thời gian đầu tiên của những ngày miền Nam bị Việt Cộng cưỡng chiếm vẫn còn có rất là nhiều khó khăn. Khi biết rằng người con trai trưởng của mình đã bị tù tội ở ngoài Bắc, bác đã ra Bắc để thăm. Ngày hai cha con gặp nhau cũng khá ngỡ ngàng: người cha là một cán bộ Việt Cộng trong khi người con là một cựu sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa đang bị ở tù. Sau khi thăm anh Tuyên ở trại tù, bác Huyến đã đi Hà Nội và xin bảo lãnh anh Tuyên về và hứa sẽ giáo dục con mình. Nhờ có quen biết với nhiều người có chức phận, bác Huyến đã bảo lãnh anh Tuyên ra khỏi tù và đem anh về lại Đà Nẵng.

Tuy là cha con với nhau nhưng bác Huyến và anh Tuyên sống chung không hợp và thường hay có những sự va chạm . Điều này làm bác Huyến rất là buồn mà anh Tuyên cũng không vui. Khoảng một năm sau, khi phong trào vượt biên của người dân miền Nam nổi lên rầm rộ để trốn chạy chế độ Cộng Sản bạo tàn, anh Tuyên cũng bí mật vượt biên cũng với một số ngườu quen. Mấy ngày sau anh đã đến được Hồng Kông và vào trại tỵ nạn ở đây.

Bác Huyến sau khi nghe tin anhTuyên đã vượt biên sang Hồng Kông bác rất là lo sợ. Nhà cầm quyền Việt Cộng đã hạ tầng công tác bác và đưa bác lên Ban Mê Thuộc để an trí bác tại đó. Ở đây, hai bác sống cuộc sống bình thường với những đồng lương hưu của bác. Khoảng mấy năm sau thì hai bác cũng lần lượt qua đời.

Còn anh Tuyên sau khi ở Hồng Kông khoảng bốn tháng, vì là sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa nên được phái đoàn Mỹ ưu tiên phỏng vấn và được sang định cư tại Hoa Kỳ hai tháng sau đó.  Anh ở Mỹ cộ gắng làm nhiều việc để có tiền gởi về nuôi vợ con và hai bác.  Anh đã làm hồ sơ bảo lãnh vợ con nhưng trong khi đang chờ đợi hồ sơ, anh đã bị bạo bệnh và đã mất tại Mỹ. Sau này thì cơ quan di trú Hoa Kỳ cũng hủy hồ sơ bảo lãnh của anh.

Ngày hôm nay trời mưa.  Ngồi nhìn màn mưa bên ngoài cửa sổ, tự nhiên nhớ lại gia đình bác Huyến, tôi cảm thấy chạnh lòng và viết lại câu chuyện này. Chiến tranh loạn lạc làm bao nhiêu gia đình Việt Nam phải chia ly trong cảnh đoạn trường, khi sum họp cũng có nhiều cảnh oái ăm thương tâm. Đất nước và người dân Việt Nam càng ngày càng bị nhà cầm quyền Việt Cộng giở những thủ đoạn gian ác, đê hèn. Đất nước tan hoang, người dân Việt khốn khổ, đau thương. Mỗi lần nghĩ về quê hương là ruột thắt lòng đau...


Phi Vũ



No comments:

Post a Comment